Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2008

PHUT KINH HOANG (THO ĐAO LY)



PHÚT KINH HOÀNG

Lạy bốn lạy, con quỳ bên Mẹ
Tay run-run lòng sung-sướng dạt-dào
Mẹ vào đời
Đời đen tối - chẳng một vì sao
Có gió lạnh căm-căm
Có mưa phùn rét mướt
Mẹ dắt tay con, con lần từng bước
Mẹ âm-thầm - con cũng lặng người theo

Mẹ nói với con:
"Đời đau khổ đói nghèo!
Nhưng chẳng khổ bằng đời không ánh sáng"
Đôi mắt Mẹ hai vì sao ló dạng
Mẹ mỉm cười:
"Ánh sáng tự lòng ta"

Còn nữa con ơi!
Trong thăm-thẳm bao la
Mẹ nghe thấu những lời rên xiết
Nhưng tất-cả muôn loài không hay biết
Nên Mẹ còn
Đi mãi, mãi chưa thôi
Địa-ngục kìa hiển-hiện,
Ngạ-quỹ vẫn trêu-ngươi


Tình lục-đạo Mẹ không đành chối bỏ
và bước đi

Sao Mẹ về lối đó???
Mẹ mỉm cười: "Chốn nọ vẫn còn duyên"
Rồi con ơi! Chấn động cả Tam-thiên
Con sẽ thấy

Những gì con mong thấy



Trong mưa gió - có muôn trùng lửa dậy
Qua hết rồi xóa sạch một nguồn mê
Ánh Hồng-dương rạng-rỡ khắp tư bề
Quỳ bên Mẹ,
Phút kinh-hoàng vừa trọn.

(Tứ-Không Chân-Nhân)

Không có nhận xét nào: