QUÁ KHỨ - ĐÃ QUA - KHÔNG THỂ THAY ĐỔI GÌ ĐƯỢC !
Người còn trẻ thì thường ray rức nhớ về những mối tình đã qua mà khổ ; người già thì sức lực đã cạn, lực bất tòng tâm, có muốn làm việc gì thì cũng không còn thời gian, ý chí và sức lực để thực hiện nữa, tâm hồn họ cứ mãi lãng đãng trên những rặng núi cao hay trải dài trong những thung lũng, những kỉ niệm buồn vui trong quá khư, những luyến tiếc về công việc mình chưa làm được thời trai trẻ ... nghĩa là hồi tưởng về dĩ vãng để mà sầu khổ.
Dã Tràng xe cát đắp bồi ước mơ
Nghĩa là nhớ mong hối tiếc về quá khứ chỉ là mớ lá héo trong trái tim già nua khổ sầu, chẳng ích lợi gì!
" Em ơi đừng nhớ muà thu cũ,
Đừng để trong tim ít lá vàng.
Ví biết tơ lòng không thể chắp,
Buông thuyền anh chở bóng trăng sang "...
(Thơ Tâm Dung)
TƯƠNG LAI - CHƯA ĐẾN- CHƯA THỂ BIẾT GÌ ĐƯỢC THÌ LO LẮNG CŨNG UỔNG CÔNG:
"Dòng đời như nước chảy về Đông,
Bao lớp sóng xô, bấy lớp anh hùng.
Ngoảnh đầu lại, nhân tình thế thái,
Còn, mất, bại, thành ... bỗng chốc hóa hư-không"
(Lời giới thiệu trong phim Tam Quốc diễn nghĩa)
(*) "Thời Phật tại thế, có một ngoại đạo tên Sivaka đến hỏi: “Phật pháp là thiết thực, hiện tại, không có thời gian, đến để mà thấy..., như vậy làm sao chứng minh được nghĩa đó?” Đức Phật trả lời: “Nếu nội tâm có tham, ông có biết ‘nội tâm ta có tham’; nội tâm không có tham, ông có biết ‘nội tâm ta không có tham’ chăng?” Ông Sivaka thưa: “Thưa có.” Phật bảo: “Này Sivaka, nội tâm có tham, ông có biết ‘nội tâm ta có tham’, nội tâm không có tham, ông có biết ‘nội tâm ta không có tham’. Như vậy này Sivaka ‘pháp là thiết thực, hiện tại, không có thời gian, đến để mà thấy’...”
Phật nói tiếp: “Nội tâm có si, ông có biết ‘nội tâm ta có si’, nội tâm không si ông có biết ‘nội tâm ta không si’ v.v...” Cuối cùng Phật nói: “Nội tâm có tham pháp, có sân pháp, có si pháp, ông có biết: ‘nội tâm ta có tham pháp, có sân pháp, có si pháp’ v.v... Như vậy này Sivaka, ‘pháp là thiết thực, hiện tại, không có thời gian, đến để mà thấy’...” " (*) Sưu tầm trên internet)"
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai

TẠM DỊCH
Xuân đi, trăm hoa rãi. / Xuân đến, trăm hoa khai.
Xem chuyện đời trước mắt, / Tóc trên đầu đã phai.
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết / Đêm qua, sân trước, một nhành mai.
Bạn hãy nhìn xem, một bông hoa mai đang nở bừng trong nắng sớm. cánh hoa vàng thanh tao như ngọc mang niềm vui nhẹ nhàng, nhụy hoa phớt đỏ, cả bông hoa nhỏ tươi tắn không chút lụy phiền, nó mang theo cái hơi thở của mùa xuân đang trở về...Cả ngàn năm nay rồi cành hoa mai vẫn đẹp như thế!
Bạn trả lời rằng : Không, đó là một bông hoa mai khác mà? Thì đó, nghìn bông hoa khác nhau, nhưng nó vẫn đẹp như nhau mỗi độ xuân về, có gì khác nhau đâu? Dẫu bạn có luân hồi một tỉ kiếp đi nữa, nếu vẫn được làm người, cái sống của một con người có khác chút nào đâu? Bạn vẫn đi đứng nằm ngồi; rồi học hành đỗ đạt; có gia đình con cái ... và chết!
Cái sống của sáu loài chúng sinh cũng vậy thôi, cũng là cái bị sống, sống không tự chủ được mình - (mình không muốn sinh ra trong một gia đình nghèo, nhưng vẫn bị có mặt ở cõi đời này; mình không muốn chết, Thần-chết vẫn cứ bắt mình đi như thường ...)
Thế thì điều gì làm cho bạn an lạc trong hiện tại? Bạn biết bạn không thể chết được, bạn biết mình vẫn tồn tại vĩnh hằng dẫu có luân hồi trong sáu nẽo. Ban biết cái sống này là giả tạm, cuộc đời như một giấc chiêm bao, thì còn gì phải lo lắng nữa?
"Giấc Nam-Kha hay giấc mộng kê vàng,
Bừng con mắt dậy thấy mình tay không"
Chuyện kể lại rằng: xưa có anh chàng lên kinh đô ứng thí. Anh ta ghé vào quán trọ để nghỉ chân. Người chủ quán đang nấu một nồi chè hạt kê (thứ chè này rất mau chín, chỉ 15 phút là xong). Anh ta đang mệt nên ngồi gục đầu chợp mắt trong 15'. Trong giấc mơ, anh ta thấy mình thi đậu Trạng Nguyên, được vinh quy bái tổ, được vua gả công chúa, được làm Phò Mã sống trong giàu sang nhung lụa ...
Thế rồi đất nước có giặc ngoại xâm, vua sai Phò Mã Trạng Nguyên văn võ song toàn làm tướng tiên phong ra diệt giặc cứu nước. Nhưng chẳng may,... chàng Trạng nhà ta vì ít kinh nghiệm trận mạc nên trúng kế nghi binh của địch, bị giặc bắt và đem ra pháp trường hành quyết:
"Ba hồi trống giục, mồ cha kiếp,
Một nhát gươm đưa, bỏ mẹ đời".
Chàng ta kinh hãi khi đầu lìa khỏi xác ... Nhưng giật mình, ... biết rằng mình chỉ "ngủ mê" 15' thôi, thế mà đã sống trọn một cuộc đời vinh hoa phú quý cả trăm năm rồi !?...
KHI BẠN NHẬN CHÂN LÀ CUỘC ĐỜI NÀY LÀ GỈA TẠM, LÀ KHÔNG THỰC; CHẮC CHẮN BẠN ĐÃ SỐNG TRONG CÁI THỰC RỒI ĐÓ, VÌ BẠN ĐÃ TỈNH GIẤC MỘNG NAM-KHA HAY GIẤC MỘNG KÊ VÀNG!
Dẫu có bom rơi, đạn nổ ... trong giấc mơ thì khi bạn tỉnh dậy, chẳng còn hiểm nguy nào ảnh hưởng được tới bạn nữa, bạn đã tỉnh giấc mê lầm.
CHẲNG PHẢI NGƯỜI NGỦ MÊ VÀ NGƯỜI TỈNH MỘNG CŨNG LÀ CHÍNH TA ĐÓ SAO? CHẲNG PHẢI KHI MÊ LÀ ĐAU KHỔ, KHI TỈNH THI TẤT CẢ KHỔ ĐAU CHỈ LÀ GIẤC MỘNG CHIỀU HÔM. Thế thì bạn hãy vui vẻ mà sống với cuộc đời nầy nhé. Nó cũng là mơ, cũng là thực khi bạn biết nó chỉ là một giấc mơ thôi:
"Phật Pháp tại thế gian
Bất ly thế gian giác
Ly thế, mịch Bồ-đề,
Cáp như tầm thố giác"
TẠM DỊCH:
Phật-pháp ở trong đời,
Không lìa đời mà ngộ.
Lìa thế tìm Bồ-đề,
Như tìm lông rùa, sừng thỏ" (Kinh Phật)
--------------------------
(14/6 Mau Ty; Chieu thu tu, 16 thang 7 nam 2008).
anhvutran1963@yahoo.com.vn
----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
GHI CHÚ:
1) Giấc Nam Kha: Điển tích này xuất phát từ sách "Nam Kha ký thuật" của Lý Công Tá đời Đường (Trung Quốc). Trong sách có kể truyện Thuần Vu Phần nằm mộng thấy mình đi lạc vào một nước tên là Hòe An, được vua Hòe An cho vào bái yết rồi gả con gái, cho làm phò mã và đưa ra quận Nam Kha làm quan Thái thú, cai trị cả một vùng rộng lớn, vinh hoa phú quý tột bậc. Khi tỉnh dậy, Thuần thấy mình nằm dưới gốc cây hòe có một cành chỉ về phía Nam, còn mình thì bị một đàn kiến bu quanh. Thuần nhớ lại giấc mộng của mình, so sánh với thực tế chung quanh, thấy rằng: Cây Hòe là nước Hòe An, cành cây phía Nam là đất Nam Kha. Từ điển tích này, người ta rút ra các thành ngữ: Giấc Nam Kha, Mộng Nam Kha, Giấc Hòe, để chỉ những gì tốt đẹp của cuộc đời thường ngắn ngủi, công danh phú quý như giấc chiêm bao.
2) CÁI BIẾT TỈNH GIẤC MÊ LẦM:
- Tầng nghĩa thứ nhất, chỉ cho những người còn phàm phu tục tử như trong 2 mẩu chuyện về anh chàng đi thi mơ đậu Trạng Nguyên và Thuần Vu Phần trong giấc mộng Nam Kha, (Cuộc đời là không có thực 50%, ngắn ngủi như giấc chiêm bao) mới chỉ là về lý thuyết . Còn về sự thi phải tu, phải thâm nhập thực chứng thì lý sự mới viên dung.
Lưỡi vướng vị ngon, tai vướng tiếng,
Mắt theo hình sắc, mũi theo hương.
Lênh đênh làm kháck phong trần mãi,
Ngày hết, quê xa vạn dặm trường.
- Tầng nghĩa thứ hai, (cuộc đời là không có thực 100% như giấc chiêm bao) nó cũng là cái biết mê lầm vì còn dùng ý thức để phán đóan, tưởng tượng ra, còn bị ngăn che bởi 6 giác quan (6 căn trần): nhãn, nhỉ, tỉ, thiệt, thân, ý ( mắt, tai, mũi, lưỡi,thân xác đụng chạm, và ý thức phân biệt) và 6 trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp : sắc (thân xác, có hình tướng để có thể thấy được ), thanh: âm thanh, hương: mùi hương, vị : vị ngọt mặn..., xúc: da rờ biết trơn nhám, và pháp : tất cả cái gì có hình tướng và không hình tướng như ý nghĩ, khỏang không.. mà mình tưởng tượng ra được, đều là pháp. Cả vũ vũ trụ nầy là một pháp - vô minh pháp, mây bay, nước chảy đều là pháp, con người là một nhân thân pháp... Phải quán (suy nghĩ quán xét) các pháp là không thực, cho đến bao giờ thấy nó đúng như vậy và thực chứng, thâm nhập trong thiền định để tự mình kinh qua, có kinh nghiệm tự thân, không còn lý thuyết nữa.
- Tầng nghĩa thứ ba: Biết các pháp là không, nhưng chúng tùy duyên biến hiện, nương nhau mà hiện chứ không có thật. Các pháp như dòng nước chảy dưới chân cầu, ta thả một chiếc lá, lá sẽ trôi đi ngay. Ta biết nước có chỗ ngắt quãng, - chỗ mới thả xuống và chỗ dịch chuyển; nhưng vì nó nương nhau mà hiện nên thấy nó là liên tục, thực ra nó luôn đứt đoạn. Mỗi sát na - 1 phần nghìn giây- thân xác ta đều biến đổi nhỏ nhiệm mà ta khó nhận biết, nhưng biết chắc là nó có thay đổi nên lúc mới đẻ còn nhỏ và trẻ nhưng mỗi lúc một già đi. Sự sống của một con người chỉ là những chủng tử (của 6 pháp lớn là địa ngục, ngạ qũy, súc sinh, nhân, thiên, tu la) xuất hiện liên tục; nó như những bọt sóng, triệu tỉ bọt sóng là triệu tỉ các pháp dập dềnh động dụng ... nhưng chúng đều là một bản thể: "NƯỚC" .
Như bọt sóng và nước là một (đã là một thì gọi là không, chân lý thuyệt đối, vì không còn có cái thứ hai để so sánh đối chiếu, nhị thị nữa, tâm cảnh không hai) nhưng tùy duyên mà có sóng , có bọt bèo, bão tố, mưa rào, băng tuyết, nước đá ... có đủ mọi hình tướng, nhưng bản lai diện mục của nó chỉ là nước trong đại dương mênh mông - cái biết không bờ bến, không có giới hạn). Vậy thì : "Pháp lặng, tâm lại bày ra". giấc mê đã tàn thì người ngủ mê đã tỉnh giấc mộng mê lầm ... Hay nói theo văn chương: "Trơ vơ tượng đá, nỗi niềm bể dâu" - chỉ có một bản tâm thôi; thế mà có biết bao nhiêu pháp động dụng phân biệt khác nhau nhưng vẫn không rời một. Không gian và thời gian vẫn y như vậy từ nghìn đời nay, nhưng quá khứ đã qua và hiện tại ta đã thấy, đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, người còn, kẻ mất, tử biệt sanh ly, khung cảnh đổi dời, lòng người thay đổi ...
NHẤT THIẾT HỮU VI PHÁP
NHƯ MỘNG HUYỄN BÀO ẢNH
NHƯ LỘ DIỆT NHƯ ĐIỂN
ỨNG TÁC NHƯ THỊ QUÁN (KINH KIM CANG)
TẠM DỊCH:
Tất cả các pháp hữu vi (có hình tướng, hoặc tưởng tượng ra được)
Như giấc chiêm bao, như bọt sóng đầu ghềnh.
Như sương sớm đầu cành, như chớp ngang lưng trời
Phải thường quán xét các pháp (có mà không thực) như vậy
"Xưa nay vạn vật trên đời
Bọt bèo mộng huyễn có rồi hoàn không
Kìa như điển chớp trên không
Hạt sương buổi sáng đem lòng quán xem." (Bài thơ dịch sưu tầm trên internet)
( Và dĩ nhiên, còn nhiều tầng nghĩa nữa của người đã chứng ngộ, nhưng ... viết nữa thì dài quá! Và lấy những điều của người chứng ngộ đã nói để làm cái của mình biết , khi mình chưa thâm nhập tới, là vọng ngữ, đời nầy có nhiều trường hợp như thế lắm! ) ...
-------- HẾT --------

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét