
Go, go, go said the bird: human kind cannot bear very much reality.
(Quạ, quạ ,quạ, chim nói hãy đi qua. Vì cõi người ta rất xa chân lý) (Trang 115)
Trang 118: Bản chất của Từ-bi, tình thương, vị tha hay vô phân biệt. "Tất cả mọi thứ ta có đều đến từ người khác. Ai cũng trần truồng, không có gì cả khi ra khỏi lòng mẹ. Không có thức ăn, không y phục, không biết đọc, không biết viết. mọi niềm vui của ta đều do người khác ban cho...
Từ bi chỉ có thật và hiệu quả khi chế ngự được chính mình. "Làm sao một kẻ đang chết đuối có thể cứu vớt người khác được?
Muốn giúp người khác, nhưng cái tâm như con voi điên, lời bệnh, hành động bệnh, tâm bệnh. Muốn giúp người khác, nhưng tệ hại hơn người khác thì giúp ai?
Có sẵn lòng từ bi, nhưng phải làm cho nó hiển lộ, phát triển khả năng thương yêu vượt qua ranh giới của cái ngã qua cách tập thiền

Phải cương quyết cố gắng thật nhiều để kiểm soát, chuyển hóa cái tâm tiêu cực của mình, để làm chính mình hả hê sung sướng. Đó là cách giúp tất cả mọi người.
Trang 122: Rất nên có niềm kiêu hãnh thiêng liêng rằng khả năng của chính ta vô hạn, vô cùng. Nếu mình có một hình ảnh giới hạn về chính mình, đó là căn gốc giới hạn của mọi sự, mọi vật, giới hạn của trí tuệ, giới hạn của lòng từ bi. Vì mình quyết định trước là mình rất hạn hẹp nên cả cuộc đời, trí tuệ và tình yêu của chính mình trở nên hạn hẹp, vì mình bị nhốt trong ý tưởng hạn hẹp đó. ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét